Quá sai rồi…Bác sỹ ơi!

Đã có khá nhiều độc giả phản ứng với nội dung những phát biểu của bác sĩ Lê Thị Kim Dung trên VietnamNet mà chúng tôi xin được đăng lại nơi đây. Chúng tôi xin chọn đăng bài viết của ông Phan Văn Dũng, bài “Quá sai rồi… bác sĩ ơi !” để rộng đường dư luận.


————————–

Nhân đọc loạt bài phóng sự về phá thai trên báo điện tử Vietnamnet

Tôi đang theo dõi loạt các bài viết về tội ác nạo phá thai trên Vietnamnet của phóng viên Cẩm Quyên. Khi đọc đến bài thứ tư “Tâm sự trĩu nặng của bác sĩ chuyên nghề phá thai” và bài thứ năm “Khó tin, thiếu nữ phá thai 4 lần trong năm”. Tâm sự của vị bác sĩ Lê Thị Kim Dung, người đã trực tiếp phá thai cho hàng ngàn ca trong 34 năm hành nghề. Tôi cứ trăn trở mãi về những suy nghĩ mà vị bác sĩ này đã đặt ra để biện minh cho cái… “nghề phá thai” kinh khủng của chị.

https://yeususong.com/ron-nguoi-nghe-nu-bac-sy-ke-chuyen-10-000-ca-pha-thai.html
https://yeususong.com/ky-5-tam-su-triu-nang-cua-bac-sy-chuyen-nghe-pha-thai.html
https://yeususong.com/anh-cua-trung-chuyen-tuoc-quyen-lam-nguoi-cua-thai-nhi.html

Đã tính rằng thôi không viết bài viết này vì tự biết kiến thức và tiếng nói của mình còn nhiều hạn chế, nhưng thấy tác hại của những lời biện minh ấy, nhất là được đăng trên báo chí mạng rất phổ biến có thể sẽ gây ngộ nhận cho rất nhiều người khác nên tôi không thể không viết vài dòng xin nhắn gửi đến bác sĩ Dung và với các bác sĩ khác cũng đang thực hiện tội ác này ở khắp mọi nơi trên quê hương đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta.

Trước tiên, tôi cũng xin cảm ơn bác sĩ Dung đã can đảm cho đăng chân dung của mình trên mặt báo và cho biết những suy nghĩ, những câu hỏi đã dằn vặt trong lương tâm của chị, hay những “kỷ lục” của chị, nhiều đến nỗi không thể nhớ hết đã phá thai cho bao nhiêu người, rồi những cuộc đấu tranh tư tưởng khi bước chân vào nghề phá thai này v.v… Những tâm sự tôi cho rằng rất thật ấy dẫu sao cũng đã nói lên được một phần sự thật của tội ác nạo phá thai.

Tôi cũng cám ơn vì bác sĩ Dung cũng đã công nhận một tiền đề rất lớn mà cho tới nay nhiều người còn mơ mơ hồ hồ, chính chị khẳng định như đinh đóng cột: “Tội sát sinh lớn nhất là tội sát sinh con người, với người thầy thuốc, việc phá thai thường xuyên cho người bệnh về bản chất cũng chính là chuyện sát sinh đó thôi”.

Như vậy, bác sĩ cũng đã công nhận là Thai Nhi cũng là một Con Người. Tuy nhiên cũng phải nói thật ngay rằng thì là: những lý giải mà bác sĩ Dung đưa ra như trong bài báo chỉ là một hành động không hơn không kém biện minh cho việc giết bỏ những thai nhi vô tội. Cũng như, thật đáng tiếc cho những suy nghĩ mà bác sĩ cho rằng: để hạn chế việc phá thai thì đừng có mang lương tri ra mà thuyết phục; và chuyện phá thai sẽ tạo ra cho người phụ nữ một sự tự do tuyệt vời, có thể mặc sức thỏa mãn cái sự sung sướng mà vẫn an toàn thảnh thơi; và lại còn phải bàn thêm về cái cách mà bác sĩ Dung chủ trương khi hành nghề, ấy là cứ “chém” thật đắt để người ta sẽ ngán ngẩm mà… hạn chế phá thai !?!

thai-nhi-bi-pha-bo

Với 34 năm hành nghề, mong rằng bác sĩ chưa quên lời thề với Y Sư Tổ Hippocrates: Không phá thai. Có lẽ chị cũng chẳng quên những ngày đầu đến với y học với tâm tình để chữa bệnh cho mọi người. Xin hãy xem lại những gì đã làm suốt 34 năm qua cũng như ý nghĩa đích thực của nghề thày thuốc. LƯƠNG Y NHƯ TỪ MẪU. và xin hãy nhớ rằng, với người phụ nữ mang thai, họ không phải là người “bệnh” mà họ là những người cần được chăm sóc sức khỏe một cách đặc biệt do họ đang cưu mang thêm một con người nữa trong mình.

Những câu hỏi mà bác sĩ Dung đã đặt ra tôi thấy cũng thật là… quái gở ( tôi cho là thế với một người được đào tạo trường lớp và khoa bảng hẳn hoi ). Thế này nhé: Chẳng lẽ trong cuộc sống, nếu tôi không giết người này thì cũng có người khác giết, vì vậy tôi có quyền giết người ấy hay sao? Hay chỉ vì tôi phá thai giỏi hơn người khác là tôi có quyền tha hồ phá thai ư ? Tôi không phá thai cho họ, họ sẽ tự tử, vậy tôi có quyền giết một sinh mạng khác để thế chấp, dù chưa biết rằng họ có dám làm như thế thật không ?

Chúng ta cũng còn phải kể đến quá nhiều người phải cắn răng chấp nhận “chấm dứt thai kỳ” ( thực chất chính là phá thai ) vì các bác sĩ đã phán thế này phán thế nọ. Bác sĩ lại còn đưa ra một đối chiếu: 90% quyết định phá thai là của “khách hàng”, bác sĩ phá thai chỉ “đóng góp”, chỉ “tham gia” có 10% thôi ! Vâng, chỉ 10% thôi cũng đã quá đủ để giết chết biết bao sinh mạng trẻ thơ vô tội rồi đấy ạ !

Ôi trời ! Nếu ai cũng sống như thế và thực hiện như thế thì xã hội này không biết sẽ ra sao ? Của công để đó, tôi không lấy thì người khác cũng lấy, nên tôi có quyền cứ lấy thoải mái về cho riêng mình, tôi ăn cướp giỏi hơn thằng ăn cướp khác nên tôi có quyền cướp chứ sao… Xin bác sĩ hãy nghiệm lại chính lời bác sĩ đã chia sẻ “Tội sát sinh lớn nhất là tội sát sinh con người...” Chỉ câu ấy thôi cũng đã trả lời rất rõ ràng cho những câu hỏi chính mình đã đưa ra.

bao-dong-tinh-trang-gioi-tinh-thai-nhi (1)

Một vấn đề khác: đó là mối bận tâm nếu cứ để đứa trẻ nào đó sinh ra thì cuộc sống khó khăn này nọ, khốn khổ cho gia đình, cho xã hội. Nói thật nhé, tôi tin tưởng rằng: nếu cứ để cho hàng chục ngàn thai nhi mà chính bác sĩ đã từng tra tay giết bỏ ấy được sinh ra, chắc chắn trong số ấy sẽ có nhiều người tài năng và đạo đức hơn bác sĩ rất nhiều và sẽ đóng góp cho xã hội này những thành quả tốt đẹp chứ chả lẽ tất cả những người đó lại thành… đầu trộm đuôi cướp hết sao !?!

Tại sao bạn lại tự cho mình cái quyền xét đoán tương lai người khác để rồi quyết định mạng sống của họ. Bác sĩ ơi, bác sĩ thấy đó, Việt Nam mình phá thai nhất thế giới nhưng vẫn còn đầy ra đó những đứa trẻ đói nghèo ăn xin, vẫn còn đầy ra đó những em bé tật nguyền bị bỏ rơi, chuyện người lớn hành hạ trẻ em trong các trường học bây giờ sao lại nhiều quá như vậy. Mà mỗi ngày tình trạng bi thảm này lại càng gia tăng, trong khi các quốc gia khác không chấp nhận phá thai như Bỉ, Ý, làm gì có chuyện đó ? Nguyên do bởi đâu, hay là tại ta chưa cho phá thai đủ chỉ tiêu ?

Bác sĩ còn bảo: bác sĩ biết mình có quyền từ chối nhưng trong thâm tâm lại cho rằng không thể không phá thai cho họ, tội nghiệp họ quá đi, phải giúp họ “được” phá thai, không thể từ chối cái quyền chính đáng ấy của họ được ! Có thật vậy không, xin hãy tự vấn lương tâm mình ! Nếu thực sự bác sĩ không muốn phá thai, không muốn làm giàu bằng cái nghề thất đức này, thì tôi xin mách cho bác sĩ một cách làm rất đơn giản để các thai phụ sẽ không còn đến quấy nhiễu, làm bác sĩ phải khó xử.

Xin hãy ghi thêm trên bảng hiệu tại phòng khám của bác sĩ hàng chữ thật to, thật rõ ràng: “BÁC SĨ PHỤ SẢN, BÁC SĨ BẢO VỆ SỰ SỐNG, DỨT KHOÁT KHÔNG PHÁ THAI”. Quá dễ phải không ạ ? Không tốn kém chi mà hiệu quả tức thì. Bảo đảm sẽ chẳng có bà bầu nào đến nhờ bác sĩ “giúp” phá thai nữa đâu, chỉ thế thôi bác sĩ sẽ cứu được biết bao sinh mạng và chẳng còn phải lo lương tâm phải gánh chịu những… “nặng nề”, không phải lo quả báo, không phải lo bị quấy rầy !

Minh họa nạo phá thai 23 tuần tuổi - Ảnh : YSS
Minh họa nạo phá thai 23 tuần tuổi – Ảnh : YSS

Lại cũng hơi… kỳ kỳ thế nào đó khi bác sĩ tự trấn an cho nghề phá thai rằng: Có những người không phá thai nhưng cuộc sống cứ liêu xiêu, còn nhiều người phá thai vẫn cứ vô tư mà sống. Không thể dùng điều này để ngụy biện cho hành vi giết các thai nhi.

Ai có kinh nghiệm sống đều hiểu rằng: Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát. Nhiều kẻ giết người hàng loạt vẫn cứ phây phây nhưng kết quả cuối cùng thì ai cũng biết rồi. Gieo nhân nào thì sẽ gặt quả ấy. Cái quả đầu tiên mà bác sĩ vẫn thấy nó “nặng nề” thường trực ở trong lòng và ngay các suy nghĩ đã đặt ra cũng cho chúng ta biết câu trả lời thực tế rằng: bác sĩ mà đã đành lòng giết người rồi thì khó mà yên ổn lương tâm ! Cái giá đầu tiên là thế. Không trả ngay thì cũng trả sau, không trả kiểu này cũng phải trả kiểu khác, chẳng ai thoát được !

Sang một vấn đề khác nữa. Quả thực, tôi cũng không thể hiểu nổi tại sao bác sĩ Dung lại cho rằng, để ngăn chặn hiểm họa phá thai, không thể mang lương tri ra mà cảnh tỉnh xã hội. mà phải giáo dục và cung cấp các biện pháp tránh thai an toàn, giúp người ta hưởng thụ tình dục mà vẫn an toàn vì tình dục là… nhu cầu bản năng của con người !

Rồi nữa, bác sĩ Dung chủ trương là chém, là lấy giá thật đắt để người phụ nữ đi phá thai phải thấy mình đã phải trả giá thật đắt bằng cả tinh thần lẫn vật chất, có thể bằng cả sinh mạng, để rồi phải sợ mà chừa. Và như thế là đạt mục tiêu giáo dục ! Thật không thể hiểu nổi một cái kiểu lý luận ngụy biện quái gở như thế !

Đương nhiên, tình dục là một nhu cầu thuộc bản năng của con người, nhưng không phải chúng ta có quyền dựa vào đó để mà mặc sức tung hoành buông thả lối sống không còn theo một luân lý nào nữa. Chúng ta là con người và chúng ta phải kiểm soát được hành vi tính dục của mình, nếu không, con người chẳng hơn con vật là mấy.

Theo tôi, để ngăn chặn được nạo phá thai, những biện pháp giáo dục về các phương pháp tránh thai ( được rêu rao là ) an toàn hay cung cấp các biện pháp tránh thai ( thực chất nhiều cái là phá thai, như đặt dụng cụ hình chữ T, như cho sử dụng thuốc RŨ86 ) như hiện nay thôi chưa đủ. Cái chính là vấn đề chính phủ, các nhà khoa học, các nhà làm luật trước tiên cần phải công nhận một tiền đề cơ bản THAI NHI LÀ MỘT CON NGƯỜI và PHÁ THAI CHÍNH LÀ GIẾT NGƯỜI.

mo-mat-chao-doi

Pháp luật cần phải nghiêm cấm việc phá thai. Chứ chúng ta cứ hô hào, cứ giáo dục linh tinh, cứ phát bao cao su bừa bãi, cứ triệt sản… mà vẫn chủ trương duy vật vô thần rằng thai nhi chỉ là một dạng tế bào, chỉ là vật chất thôi, chứ chưa phải là người, thì thảm họa nạo phá thai sẽ dài dài phát triển.

Đã biết bao tiền của công sức đổ ra để làm cái việc ấy rồi, đã xây dựng biết bao đội ngũ phòng ban bộ này sở nọ tiêu tốn tiền thuế của nhân dân ấy rồi, đã đưa ra bao chính sách giết người, đưa ra những khẩu hiệu giăng mắc đầy đường mà có thấy làm được gì đâu !?! Có thể nói chỉ có ở Việt nam này mới có quá nhiều khẩu hiệu, quá nhiều bích chương và pano hô hào ba cái chuyện Kế Hoạch Hóa Gia Đình một cách vừa bất nhân, vừa… buồn cười như thế này, chứ có thấy quốc gia nào trên thế giới dám chủ trương vậy đâu.

Hãy thôi những cái trò lừa gạt để tập trung xây dựng lại hình ảnh CON NGƯỜI từ trong nguồn gốc. Để từ đó về mặt xã hội, đưa ra các định hướng giáo dục mà chấn hưng đạo đức, chấn hưng các vấn đề luân lý căn bản của con người, tôn trọng nhân quyền, tôn trọng sự sống. Củng cố niềm tin, coi trọng vấn đề bài trừ các tệ nạn tham nhũng, bất công, văn hóa đồi trụy, văn hóa sự chết…

Về mặt gia đình, chấn hưng lại các mối quan hệ: ông bà cho ra ông bà, cha mẹ cho ra cha mẹ, con cái cho ra con cái, gia đình cho ra gia đình, sống với nhau trong yêu thương, tôn trọng và chung thủy, khiết tịnh trong đời sống hôn nhân. Trong nhà trường cần chấm dứt các tệ nạn mua bằng bán cấp, xóa bỏ bệnh thành tích, chạy theo chỉ tiêu… để xây dựng lại phong cách tôn sư trọng đạo v.v… và trên hết là LÀM CHO RA LÀM VÀ LÀM CÓ TÂM HUYẾT. Chứ đừng làm gian dối và cẩu thả như hiện nay trong các lãnh vực xây dựng, giao thông, y tế, giáo dục, thậm chí cả trong pháp luật, kinh tế, và nhất là ngay trong bộ máy chính quyền v.v…

Đánh động niềm tin hay thức tỉnh lương tri là cách thức tôi cho là hoàn hảo để đi sâu vào nội tâm con người, và sẽ là một trong những phương pháp diệt trừ từ gốc rễ vấn nạn nạo phá thai, cớ sao bác sĩ Dung lại cho rằng cách đó chỉ là lý thuyết suông ?!?

Cả hàng ngàn trẻ em đã được cứu sống chỉ bằng một nhóm nhỏ những anh chị em BVSS ( Tôi nói rằng chỉ là nhóm nhỏ so với cả một hệ thống không lồ các chuyên viên Kế Hoạch Hóa Gia Đình hay các cán bộ y tế cổ vũ phá thai ). Nếu tất cả chúng ta thực lòng tư vấn cho có tình có lý, nếu chúng ta cởi mở hơn và thông cảm hơn cho những trường hợp lỡ lầm thì có lẽ con số nạo phá thai ở Việt Nam sẽ giảm đáng kể.

Cũng đâu cứ phải là một người chuyên nghề phá thai mới có thể hiểu hết được vấn đề trong thảm họa phá thai như bác sĩ đã nói. Bởi xét cho cùng, phá thai đâu phải chỉ là phạm trù chuyên môn y học mà hơn thế, nó thuộc phạm trù đạo đức, phạm trù luân lý con người. Các bác sĩ lẽ ra càng phải là người hiểu hết tác hại về thể lý, về tâm lý mà khuyên nhủ làm sao cho người ta đừng phá thai, chứ không phải là chỉ hỏi vài câu cho xong chuyện, hay còn dọa nạt quát tháo, thậm chí xúi giục, ép buộc người ta phải mau chóng ký vào hồ sơ xin phá thai nữa.

Nói thật ra là hiện nay, có quá nhiều y bác sĩ lợi dụng phá thai để trục lợi, để làm giàu, để phán quyết bừa bãi chẳng coi sinh mạng con người ra gì như công luận đã đưa tin.

Tự do là cái mà con người luôn khao khát, vậy tại sao lại phải chối bỏ tự do khi có sự lựa chọn để hưởng tối đa sự sung sướng cá nhân”. Tôi không phủ nhận điều bác sĩ nói về tự do. Nhưng trong vấn nạn phá thai. Giết đi một mạng người để trốn tránh trách nhiệm, ém nhẹm những hành động xấu xa, đổ vấy hết cho “tự do” thì tôi e không đúng chỗ. Nó cũng tương tự như một kẻ giết người rồi đào tẩu để suốt cuộc đời cứ nơm nớp âu lo. Có vẻ có tự do trong thể xác nhưng không có tự do trong tâm hồn. Cứ như lời nói của bác sĩ thì khác gì nói huỵch toẹt ra rằng, cứ tự do thỏa mãn tình dục đi, biện pháp phá thai luôn sẵn sàng ứng phó, chẳng có gì phải ầm ĩ.

pha-thai-phat-phap

Thật sai lầm khi cứ cho chính mình có quyền tự do, có quyền sống, còn các thai nhi thì không có các quyền ấy sao? Công bằng ở đâu ?

Mong rằng: các thai nhi sẽ sớm tìm được quyền sống thiêng liêng của mình như bao con người khác. Và cũng mong rằng cuộc đời có thật nhiều những bác sĩ suy nghĩ có tình có lý, có lương hơn, chứ ai cũng như bác sĩ Dung thì thật đáng buồn, đáng hổ thẹn…

Đaminh PHAN VĂN DŨNG, 6-2011
Theo baovesusong-chongphathai.blogspot.com