“Đồi thiên thần” trên đất Cố đô Huế

Tại đồi Ngọc Hồ – Huế, ngày nào cũng vậy, những thanh niên tình nguyện và người dân địa phương thay phiên nhau đến nghĩa trang làm cỏ, quét dọn vệ sinh, thắp nhang cho gần 50 ngàn hài nhi vô tội bị phá bỏ từ năm 1992 đến nay…


Thiên thần bật khóc

Tháng 9, những cơn mưa dai dẳng mang gió lạnh tràn về làm cho Huế càng trở nên “trầm tư”. Bên tả ngạn của dòng Hương Giang thơ mộng, cách thành phố Huế chừng 15km về hướng tây, có một ngọn đồi nằm chênh vênh trên núi Ngọc Hồ, người ta quen gọi là “Đồi thiên thần”. Đây chính là nghĩa trang hài nhi Ngọc Hồ thuộc xã Hương Hồ, huyện Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên Huế. Đây là nơi nương náu của gần 50 ngàn thai nhi bị phá bỏ.

Gần 50 ngàn hài nhi vô tội bị phá bỏ được chôn cất tại “Đồi thiên thần”.
Gần 50 ngàn hài nhi vô tội bị phá bỏ được chôn cất tại “Đồi thiên thần”.

Theo cha quản xứ giáo xứ Ngọc Hồ, nghĩa trang này ra đời từ đầu năm 1992, do một số linh mục giáo phận Huế khởi xướng. Từ đó đến nay, nhiều người đã âm thầm đi nhặt từng bào thai bị phá bỏ vứt khắp nơi mang về chôn cất. Trung bình một ngày có 13 – 15 em được mang về, có ngày lên tới 20 em và điều đau đớn là số lượng các hài nhi cứ tăng dần theo thời gian. Bây giờ nghĩa trang đã kín chỗ với gần 50 ngàn ngôi mộ vô danh và với tình trạng nạo phá thai như hiện nay, diện tích của “Đồi thiên thần” có lẽ còn phải nới rộng ra… “Từ năm 1992 cho đến 1999, các nấm mồ chỉ là nắm đất đơn sơ đắp lên mà thôi. Bắt đầu từ năm 2000 đến nay, nhờ sự giúp đỡ của các nhà hảo tâm, mộ của các em đã được xây bằng xi măng và quét vôi trắng toát”, cha quản xứ giáo xứ Ngọc Hồ chia sẻ.

nghia-trang-thai-nhi-ngoc-ho-hue

Những ngôi mộ nhỏ nhắn chôn thành hàng thẳng tắp được chia ra từng khu ngăn nắp, trật tự. Tại lối vào mỗi khu đều có hai bức tượng thiên thần màu trắng rất lớn đang quỳ gối, cúi đầu, bưng mặt. Dưới chân các thiên thần là những dòng thơ ai oán đau xé lòng về số phận hẩm hiu của những sinh linh vô tội, “chưa có ngày sinh đã có ngày tử”. Đến nghĩa trang hài nhi này không ai có thể cầm được nước mắt. Hàng vạn ngôi mộ bé nhỏ nép mình dưới sương gió đại ngàn hoang vu, lạnh lẽo. Có lẽ chứng kiến nỗi đau này các bức tượng thiên thần cũng phải bật khóc.

Lời ru buồn từ ngôi nhà Bình Minh

Trong khi đó, dưới chân “Đồi thiên thần” có một ngôi nhà là nơi nương tựa cho những phụ nữ “Lỡ một thời con gái/Bởi một đời dại yêu”. Họ đã từng đến bệnh viện để phá thai nhưng được một số tình nguyện viên trong các nhóm bác ái xã hội kịp thời giải thích, động viên và đưa về nhà Bình Minh ngay dưới chân “Đồi thiên thần” để tĩnh dưỡng. Tại đây, họ được chăm sóc chu đáo từ miếng ăn, giấc ngủ và có cả y tá bên cạnh để theo dõi sức khỏe trong suốt thai kỳ. Nếu như khi sinh xong, họ không thể nuôi con thì đứa bé sẽ được gửi vào cô nhi viện, còn muốn giữ lại nuôi thì họ cũng sẽ được tạo điều kiện để hai mẹ con có được cuộc sống tốt nhất có thể.

Thiên thần bưng mặt khóc

nghia-trang-thai-nhi-ngoc-ho-hue-2

N., một cô gái 23 tuổi đến từ Thủ đô Hà Nội, đang mang thai ở tháng thứ 8. Dáng N. dong dỏng cao, da trắng xanh, khuôn mặt trái xoan buồn rười rượi, tâm sự: Một lần N. trót dại trao cái ngàn vàng cho một gã sở khanh và kết cục N. mang dòng máu của hắn nên đã vào Huế sống chung với người bạn gái làm nghề cắt tóc. N. đến Bệnh viện Trung ương Huế để phá thai nhưng tại đây cô đã gặp được những người tốt, khuyên nhủ đừng bỏ đứa bé. N. theo chân tình nguyện viên về nhà và cô vô cùng ngỡ ngàng vì có hàng chục cô gái mang thai đang lưu trú tại đó. Họ phần lớn là những người ít tuổi hơn cô nhưng hoàn cảnh cũng ngang trái như nhau. “Đêm nào những bà bầu bất đắc dĩ cũng nằm khóc rưng rức. Có người khóc vì số phận hẩm hiu của mình và oán trách người đàn ông bội bạc. Họ cầu mong đứa bé ra đời thật nhanh để mang đi cho “khuất mắt”, để họ có cơ hội làm lại cuộc đời. Nhưng hàng đêm, cũng có những người khóc thương cho đứa con chưa kịp nhìn thấy mặt mẹ đã phải vào cô nhi viện mà bản thân họ bất lực, không còn sự lựa chọn nào khác. Những người này khi vào cuối thai kỳ, họ cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của con nên đêm nào cũng thì thầm với thai nhi và khóc”, N. tâm sự thêm,.

Chứng kiến những day dứt, những dằn vặt đó, N. đã thay đổi quyết định của mình, cô để con lại nuôi, dù biết phía trước rất nhiều khó khăn…

Cơn mưa chiều nặng hạt phủ trắng thôn Ngọc Hồ. Đồi thiên thần như được choàng một chiếc áo khoác khổng lồ nhưng vẫn vô cùng lạnh lẽo. Những chị em sống trong nhà Bình Minh rớm nước mắt vẫy tay chào. Lòng người nặng trĩu, “Nỗi niềm chi rứa Huế ơi/ Mà mưa xối xả trắng trời Thừa Thiên”.

nghia-trang-thai-nhi-ngoc-ho-hue-3

Tuyền Lâm – Theo KTNT

Nguồn hình ảnh : TGP Huế